Nhiên liệu sinh học trở thành "vàng xanh" mới?
Khi khói lửa có nguy cơ bùng phát tại Trung Đông, Các quỹ phòng hộ (hedge funds) toàn cầu đang chọn cách phòng ngừa rủi ro không phải bằng vàng hay dầu, mà bằng ngô và đậu nành.
Những diễn biến địa chính trị tại Trung Đông đang tạo ra một hiệu ứng lan tỏa chưa từng có trên thị trường hàng hóa toàn cầu. Theo báo cáo từ Financial Times, trong bối cảnh rủi ro liên quan đến Iran ngày càng gia tăng, các quỹ phòng hộ đang xoay trục chiến lược sang thị trường nhiên liệu sinh học như một công cụ để vừa trục lợi vừa phòng ngừa rủi ro từ cú sốc giá dầu mỏ. Sự dịch chuyển này dự kiến sẽ đẩy giá các mặt hàng nông sản cốt lõi như ngô và đậu nành lên mức cao mới, khi nhu cầu tìm kiếm nguồn năng lượng thay thế tăng vọt trên toàn cầu.

Chất xúc tác cho làn sóng đầu tư này chính là những bất ổn tại Iran – một trong những quốc gia sản xuất dầu lớn nhất của Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ (OPEC) đồng thời nắm quyền kiểm soát eo biển Hormuz. Các báo cáo từ Reuters thường xuyên nhấn mạnh rằng chỉ cần một sự gián đoạn nhỏ tại eo biển này – nơi chiếm khoảng 20% lượng dầu thô tiêu thụ toàn cầu đi qua – cũng đủ để tạo ra một cú sốc giá lập tức trên thị trường năng lượng. Cú sốc tiềm tàng đó đã tạo ra tiền đề vững chắc cho các lệnh đầu cơ của giới tài chính.
Về mặt chiến lược tài chính, khi giá dầu thô có nguy cơ tăng phi mã, nhiên liệu sinh học – được sản xuất từ ngô và đậu nành – bỗng nhiên trở thành một giải pháp thay thế có tính cạnh tranh vượt trội về mặt kinh tế. Theo phân tích của Financial Times, các nhà giao dịch đang mua mạnh các hợp đồng tương lai của ngô để sản xuất ethanol, và đậu nành để sản xuất dầu diesel sinh học. Đây là một chiến lược đầu tư chênh lệch giá kinh điển trong thế giới tài chính: sử dụng thị trường nông sản để phòng ngừa rủi ro cho thị trường năng lượng.
Từ góc nhìn của Bloomberg, sự gia tăng tỷ suất lợi nhuận của các nhà máy tinh chế nhiên liệu sinh học tỷ lệ thuận với đà tăng của giá dầu mỏ. Do đó, dòng vốn khổng lồ từ các quỹ phòng hộ đang đổ dồn vào Sàn giao dịch hàng hóa Chicago (CBOT), tạo ra áp lực tăng giá mạnh mẽ lên các mặt hàng nông sản này một cách độc lập với yếu tố thời tiết hay mùa màng.
Tuy nhiên, câu chuyện không chỉ dừng lại ở những con số trên sàn chứng khoán. Sự dịch chuyển này đang đánh thức trở lại một trong những cuộc tranh luận gay gắt nhất về chính sách toàn cầu: cuộc chiến giữa "nhiên liệu và lương thực" (Food vs. Fuel). Theo các chuyên gia phân tích hàng hóa quốc tế, khi một tỷ lệ lớn ngô và đậu nành bị chuyển hướng sang sản xuất nhiên liệu thay vì phục vụ sản xuất thức ăn chăn nuôi hay chế biến thực phẩm, chuỗi cung ứng lương thực toàn cầu sẽ bị thắt chặt nghiêm trọng. Sự dịch chuyển dòng vốn này có thể tái kích hoạt cuộc tranh luận từng gây sức ép lớn lên các nhà hoạch định chính sách trong các cuộc khủng hoảng lương thực trước đây.
Về tác động đối với thị trường tài chính trong ngắn hạn, giới phân tích dự báo tính biến động trên thị trường hàng hóa nông sản sẽ gia tăng mạnh. Các quỹ đầu cơ sẽ tiếp tục tích lũy các vị thế mua (long positions) đối với ngô và đậu nành. Theo Financial Times, bất kỳ tin tức tiêu cực nào từ Trung Đông cũng sẽ kích hoạt các đợt tăng giá đột biến không chỉ ở dầu mỏ mà còn ở các mặt hàng nông sản này – một hiện tượng liên thông mà giới đầu tư chuyên nghiệp đang tận dụng triệt để.
Ở tầm vĩ mô và trung hạn, sự kết hợp giữa giá năng lượng cao do rủi ro từ Iran và giá lương thực cao do nhu cầu nhiên liệu sinh học có thể tạo ra một "cú sốc lạm phát kép" đối với nền kinh tế toàn cầu. Các định chế tài chính như Ngân hàng Thế giới (World Bank) cảnh báo rằng kịch bản này sẽ gây áp lực vô cùng lớn lên các ngân hàng trung ương trong việc kiểm soát lạm phát mà không làm tổn hại đến tăng trưởng kinh tế – một bài toán khó mà nhiều nền kinh tế lớn buộc phải đối mặt trong những quý tới.

Về dài hạn, cú sốc địa chính trị lần này đang phơi bày rõ hơn bao giờ hết tính dễ bị tổn thương của những nền kinh tế còn phụ thuộc nặng vào nhiên liệu hóa thạch. Các chuyên gia nhận định sự kiện này có thể đóng vai trò như một chất xúc tác mạnh, thúc đẩy các quốc gia như Mỹ, Brazil và các nước châu Âu đẩy nhanh các chính sách trợ cấp và phát triển công nghiệp nhiên liệu sinh học nội địa. Mục tiêu cuối cùng là hướng tới tự chủ năng lượng và giảm thiểu sự phụ thuộc chiến lược vào sự ổn định – hay bất ổn – của khu vực Trung Đông.
